watch sexy videos at nza-vids!
TRUYỆN NGẮN TỘI LỖI

Chao ôi sao nó mềm mại thế, rồi tôi lại cúi xuống nhìn vào khuôn mặt nó vẫn thấy mắt nhắm nghiền, bên ngòai nhà vẫn lặng thinh như tờ. Tôi đánh bạo lay lay nó vài cái và gọi tên nó nhưng gọi nho nhỏ vì sợ nó tỉnh dậy thật. Không thấy phản ứng gì, tôi bèn khe khẽ đưa hai tay vào trong ngực, hai bàn tay tôi run rẩy bám vào 2 quả núi lửa ấy, 2 tay tôi như hai nhà leo núi run rẩy bò từ chân núi trắng ngần mềm mại ấy trèo lên. Bị chặn lại bởi cá nịt vú tôi bèn thúc cả hai tay vào trong, chiếc nịt vú căng lên như muốn đứt vì hai bàn tay tôi chen vào.

Vừa đặt tay vào bên trong tôi thấy hai tay mình như bơi trong bầu ngực ấy, không bàn tay nào của tôi có thể ôm trọn một bên ngực nào cả, nó to quá, tròn trịa quá, và mát rượi, hai cái ti không to không nhỏ như hai hạt lạc nằm trên đỉnh núi ấy. Tôi mân mề tôi sờ soạng thằng ku cứ cứng người lên theo những động tác của tay tôi. Bất chợt cháu tôi cựa mình ú ớ, tôi hốt hoảng giật vội bàn tay ra, hơi dầu gió từ bàn tay tôi theo gió xộc thẳng vào mũi tôi làm tôi tĩnh trí nhìn lại. Cháu tôi chỉ cựa một cái rồi lại nằm im, nhưng cái cựa của nó vô tình làm cái áo phông của nó khẽ bay lên trên 1 tí để lộ cái eo thon thả lấp ló giữa cái quần lửng vào cái áo phông.

Ánh mắt tham lam của tôi lại dán vào đấy rồi nhìn ra xung quanh, đôi tai tôi tập trung hết cỡ để nghe ngóng động tĩnh từ bốn phía căn nhà của ông. Vẫn không một tiếng người, tôi cúi xuống nhìn vào mặt cháu tôi 1 lần nữa để chắc chắn nó vẫn chưa tỉnh, rồi tôi đưa tay xoa nhẹ lên cái bụng phẳng lì trắng ngần, rồi cứ thế tay tôi run rẩy nhớp nháp mồ hôi trường dần xuống qua eo. Khẽ lách qua cái quần lửng tay tôi tiếp tục trườn xuống con đường mịn màng trắng trỏe đang dốc dần và thu hẹp lại ở phía cuối, tay tôi chạm vào những chiếc lông đầu tiên ngay phía trên quần lót, tôi thầm nhủ “nhiều lông quá, trên này đã có rồi” rồi nó tiếp tục như con rắn trườn sâu xuống, chiếc quần lót bằng vài sa tanh mềm mại và mát rượt(chắc hàng hiệu) khiến tôi cảm thấy rất dễ chịu. 

Rồi bàn tay tôi nhẹ nhàng chui vào lớp quần lót ấy. Tôi cảm giác thấy cả một rừng rậm phía trong, tay tôi như lạc lối vào một khu rừng nguyên thủy, bàn tay khe khẽ vạch những bụi cây trong khu rừng nguyên thủy ấy để tìm đến cái khe nứt tự nhiên mà đầy ham muốn. Tôi trườn xuống hơi thở tôi càng ngày càng gấp, tim tôi đập càng ngày càng mạnh, rồi khi gần đi đến cái khe nứt tự nhiên ấy thì tôi chạm phải một cái gì đó như một cục bông mềm mềm(sau này mới biết là băng vệ sinh). Chưa kịp nghĩ ra là cái gì tôi đã nghe thấy tiếng xôn xao ngòai cổng. “ông về!” tôi thảng thốt giật vội tay lại chỉnh qua lại quần áo cho nó rồi lại ra vẻ đang day day hai tay vào trán nó.

Bác sĩ đến không có bộ đồng phục nào trên người cả vì ở làng tòan bác sĩ tốt nghiệp trung cấp làm ở trạm y tế của xã, có việc thì phải đến tận nhà mời mới được. Lấy ra cái băng đo huyết áp đã úa màu và cũ mèm, ông bác sĩ tầm tuổi trung niên ngồi đo 1 lúc rồi bảo huyết áp hơi yếu chỉ cần xoa bóp mạch và chân tay một lúc là dược. Nói rồi ông lấy dầu xoa vào hai tay bóp đều lên hai chân và tay đồng thời bảo tôi vẫn day vào thái dương nó rồi ông khẽ lay nó dậy. Sau hai lần gọi nó mở mắt mơ màng cất giọng yếu ớt “Cháu đang ở đâu thế? Cháu bị sao ah!” Ông bác sĩ cất giọng giải thích rằng do nó thức khuya học nhiều lại ăn uống thất thường nên bị tụt huyết áp và chóang ngất(thật ra là thêm vào thời kỳ nó đang bị nữa nên mất máu cơ thể cũng mệt mỏi sẵn nữa). chỉ cần uống cốc nước đường nghỉ ngơi một lúc là khỏe lại thôi. Rồi ông dặn nó nhớ ăn uống đúng bữa không được bỏ bữa và thức khuya ít thôi.

Quả đúng như lời bác sĩ nói, chiều hôm ấy nó dã trở lại bình thường nó tò mò hỏi tôi chuyện xảy ra từ đầu như nào. Và tôi hào hứng kể lại câu chuyện theo một kịch bản mà tôi tự phịa ra. Rằng tôi đang cưỡi trâu thả diều ngòai đồng bỗng dưng nóng ruột quá chạy về nhà bỏ lại cả diều và trâu, thấy cháu nằm xóng xòai cậu hốt hoảng bế vào rồi chạy đi gọi ông bảo ông gọi bác sĩ, còn cậu chạy đi mua dầu gió về vừa ôm cháu vừa thoa dầu cho cháu vừa gọi cho đến khi bác sĩ đến thì cháu tỉnh lại. Và tôi đã lo đến phát khóc(chứ không phải mừng đến phát rồ) khi thấy cháu nằm như thế.

Nghe xong đôi mắt nó long lanh sau hàng mi cong vút nhìn tôi “Thật hả cậu” rồi cũng không chờ tôi trả lời nó khe khẽ “Cậu tuyệt quá! Ny cậu đúng là sướng khi yêu được cậu” Tôi cười xòa rồi khẽ giang tay ra ôm nó vào lòng “Có gì đâu! Cậu qu‎y cháu nhất mà” nó nằm yên trong lòng tôi 2 quả núi lửa phập phồng theo hơi thở cứ va vào ngực tôi đầy cảm xúc. Tôi khẽ đẩy nó ra rồi bảo nó hôm nay nghỉ ngơi mai hãy học tiếp. Nó cúi đầu “Vâng ạ” rất ngoan làm tôi cực kỳ phấn khích.

Từ buổi ấy nó càng qu‎y tôi hơn, tôi đã có thể để cho nó ngồi lên dùi, hôn lên cái trán phẳng phiu của nó, đôi bàn tay đã có thể vuốt ám nó hoặc đôi khi để nó gối lên đùi ngủ ngon lành. Nhìn nó ngủ mà tôi thấy vẻ đẹp của nó không hề suy chuyển, có khi còn đẹp hơn càng khiến tôi phải tìm cách để rút ngắn khoảng cách nhanh hơn nữa.
Những ngày tháng vui vẻ và êm đềm của tôi và cháu cũng dần kết thúc, gần 1 tháng hai chậu cháu ôn luyện và vui vẻ bên nhau đã hết. Tôi kiểm tra lại những kiến thức từ đầu về tóan của nó rồi lại ôm và hôn lên trán nó, trong lòng tôi thực sự rất hài lòng về kiến thức nó tiếp thu được và tình cảm mình có được với nó.

Tôi lên nhà nói chuyện với ông bà về việc ngày mai tôi và cháu sẽ rời quê lên nhà nó trên phố rồi từ đấy sẽ lên hà nội để cho nó đi thi luôn. Ông vẫn ngồi bên chiếc radio cũ kỹ chỉnh từng kênh xem kênh nào có tin tức hay, bà tay vừa ngồi lần cái tràng hạt màu xanh ngọc bóng lừ bời bàn tay người ma sát miệng nhóp nhép nhai trầu. Tôi lên tiếng để ông bà chú ‎y rồi ngồi vào bàn từ tốn rót nước chè xanh trong tích vừa mới ủ mời ông bà và thưa chuyện. Ông khẽ vặn nhỏ cái radio nhấp một hụm nước chè rồi nói “Hai cháu về ông bà rất vui! Cái L lên đấy lạ nước lạ cái cháu phải bảo ban nó như cậu ruột nghe chưa?” Tôi khẽ vâng rồi ông lại tiếp “Ông không có gì cho chúng mày đi nhưng chiều nay sẽ tổ chức một bữa cơm nhỏ để cúng gia tiên mong các cụ phù hộ cho nó thi tốt đặng rạng ranh cái họ nhà ta ra” Tôi vẫn vâng rất ngoan mà lòng ngao ngán “lại ăn, lại tụ tập khéo đến chết vì mệt”.

Chiều hôm ấy ông tổ chức một bữa cơm nhỏ thịt 2 con gà trống thiến béo mập, mua cái chân giò lợn thật ngon, bà thì sang ao nhà bên bắt 2 con cá mè về rán và nấu canh. Chú thím và họ hàng xung quanh gần đấy gần 15 người cũng được ông mời sang để tiễn tôi và chúc cháu tôi lên đường bình anh và thành đạt. Trong đám cháu gái đến dự tôi dễ dàng nhận ra con cháu họ đang học lớp 7 chuẩn bị lên lớp 8 mà tôi sờ nắn ngày nào. Nó đã cắt tóc ngắn không còn để mai tóc dài nữa, kiểu tóc ngắn ôm lấy khuôn mặt bầu bĩnh của nó trông rất hợp và nhìn nó duyên hơn, tuy không xinh được như L cháu tôi nhưng cũng gọi là có nét. 

Nó ra ngượng ngùng chào tôi tôi xoa đầu rồi bảo nó ngồi vào mâm để ăn , mới từ tết đến giờ mà ngực nó đã to hơn trước, cái trán lấm tấm mụn trứng cá trước đây giờ đã hết, nó vẫn giữ được vẻ trắng trẻo như ngày tết vì nghe bảo mẹ nó chiều nó lắm không cho làm ruộng chỉ bắt học để mong sau này nó học đại học thoát khỏi cái lũy tre làng nghèo khó này. Hai cái mông đã bắt đầu nảy nở nhưng vẫn còn nhỏ lắm chưa thể vĩ đại như cô cháu L của tôi được. Nhưng với tôi một thằng chết chìm trong cái đám con gái vừa xấu lại vừa ít ở 1 trường kỹ thuật thì thế là khá ổn rồi. Tôi ngắm nghĩa nó rồi bảo “Hè năm sau mà rảnh rỗi xin phép mẹ lên chơi! Cậu đài thọ đi lại ăn ở mua sắm cho!” nó háo hức nhìn tôi sau cặp mắt ngây thơ “thật hả cậu! Cậu nhớ nhé! Cậu hứa rồi đấy rồi reo ầm lên” Được thể mấy đứa em họ với cháu họ khác cũng xúm vào “Em nữa em nữa… Cháu nữa cháu nữa..” đang không biết làm thế nào thì ông đã cúng xong ở trong bàn thờ tổ bước ra quát “Trật tự đi nào! Ông cúng ở trong mà ở ngòai cứ nhao nhao lên thế! Muốn các cụ giận mà bỏ đi ah!” trật tự lập tức được lặp lại ngay tức thì.

Ông ngồi vào mâm sai các chị và thím vào thu gà và chân giò vừa cúng để mang ra chặt cho mọi người cùng ăn. Chốc lát gà, thịt cá xôi miến… đã được bầy ra đầy đủ ông tuyen bố lí do của bữa tiệc nho nhỏ này và ông mong rằng các cháu trong họ nên cố gắng học để làm rạng ranh dòng họ và từ năm nay sẽ có thưởng cho ai đỗ đạt. Bọn trẻ hoan hô ông trong khi ông móm mém cười và giục mọi người ăn. Cháu tôi vẫn ngồi bên cạnh tôi lặng thinh vì ngại nó vốn ít tiếp xúc với họ hàng bên ngoại nên khôgn quen biết nhiều. Tôi mỉm cười gắp cho nó miếng thịt trêu nó “Cố mà ăn đi! Ngất ra đấy cậu không có sức bế đâu” nó đưa đôi mắt to tròn sau hàng mi cong cong nguyt tôi một cái rồi khẽ thò bàn tay thon thả với các ngón tay trắng hồng luồn ra sau lưng mà nhéo tôi 1 cái thật mạnh. Rồi nó cũng lấy lại được sự vui vẻ thường ngày khi các chú thím và các chị hỏi thăm cũng như chúc nó thành đạt, khuôn mặt nó cứ đỏ dần lên sau mỗi lời hỏi thăm và khen ngợi. 

Cuối cùng thì bữa tiệc nho nhỏ cũng kết thúc, bọn trẻ nhỏ thì được về những đứa biết làm thì ở lại dọn dẹp và rửa bát, tôi và cháu tôi được ông đặc cách cho không phải làm je. Tôi rủ nó đi dạo ra đầu làng để xuôi cơm và tận hưởng cái không khí yên bình lần cuối trước khi về thành phố.

Hai cậu cháu bước trên con đường làng đầy rơm rạ, trời tuy đã 6h chiều nhưng vẫn còn chưa tối hẳn, ánh hoàng hôn xa xa phía cánh đồng vẫn còn le lói vài vạt nắng dọi lên từ phía chân trời. Lác đác trên đường làng có những nguời nông dân lùa trâu hoặc là cho xe trâu kéo chở đầy rơm rạ về. Trâu bò cuối vụ con nào cũng uể oải và nhai nhóp nhép suốt đường về. Những người đi qua chúng tôi trẻ có, già có, trung niên có ai cũng cố ngoái nhìn nó với một con mắt đầy sự ngưỡng mộ. 

Trong cái nắng chiều dần tàn nó đẹp quá đôi mắt to tròn sau cái hàng mi cong vút ấy khẽ mơ màng nhìn về phía đồng quê, cái mũi dọc dừa thẳng tắp như được đắp bằng thạch cao trên khuôn mặt trái xoan vô cùng đẹp đẽ. Mái tóc dài buông nhẹ sau lưng khẽ bay lất phất trong gió chiều. Hai bầu ngực căng phồng trong áo phông bó sát, chiếc váy mềm mại ôm khe khẽ lấy đôi chân dài thon thả trắng ngần thắng tắp thân chuối non mới mọc. Những thanh niên trai làng đi qua há hốc mồm nhìn nó miệng đầy thèm khát, đôi ba thằng định mở lời trêu gọi nhưng chúng nín thinh trước cái ánh mắt tỏe lửa của tôi. Chúng cũng biết tôi là đích tôn của cái dòng họ lớn nhất cái làng này nên không dám dây vào chỉ khe khẽ cup đuôi mắt xuống cố nhìn theo cái lưng phẳng phiu bên trên cái váy mềm mại đang bay khe khẽ theo làn gió thoảng.

Đứng ở bên trên bờ đê nhìn ra cánh đồng, cháu tôi khẽ khẽ thốt “Đẹp quá cậu nhỉ! Êm đềm quá! Cháu thấy thích làng quê rồi đấy” tôi cũng cười khe khẽ rồi vòng tay qua cái eo thon thả kéo nó đứng sát về mình rồi đặt lên mái tóc đang bay lòa xòa trong gió một nụ hôn nhè nhẹ “Thế người ta mới có câu quê hương ai không nhớ không lớn nổi thành người mà”. Cháu tôi lại khe khẽ “Cháu mà có người yêu nhất định sẽ đưa về đây để ngắm hoàng hôn bên cháu” họng tôi khẽ nghẹn đắng “Tính xa thế cháu! Tập trung ôn thi đi đã lên đấy cậu sẽ kiếm cho một anh không chê vào đâu được”. Cháu khẽ mỉm cười lộ hàng răng như những hạt ngô trắng đều tăm tắp “Cháu không cần đâu! Duyên với số là chủ yếu mà!” Tôi thấy lòng chợt như trống vắng lạ tôi nghĩ không biết đến khi cháu tôi có người yêu thì sẽ ra sao đây, có lẽ tôi sẽ mất đi những giây phút này vĩnh viễn, tôi biết con gái như cháu tôi chỉ có thể dành trọn trái tim cho một người thôi, tôi cảm thấy sợ hãi khi có ai đó sở hữu cháu, được ôm bờ vai mềm mại, được mâm mê cái thân thể đầy khiêu gợi ấy, được áp môi vào bờ môi cong nũng nịu ấy… Tôi thấy mình như đang rơi vào một cái hố lớn mà không đáy chây tay cứ cố giãy dụa để thoát ra.

Chợt cháu tôi co người bởi một đợt gió lạnh, tôi giật mình thoát khỏi suy nghĩ rồi ôm cháu vào lòng khẽ hà hơi vào cái gáy trắng ngần tay vuốt mái tóc thề óng ả “Thôi về đi cháu! Muộn rồi không lại gió đấy” Cháu e ấp trong vòng tay tôi khe khẽ gật đầu “Vâng ạ”. Con đường làng trở lên ngắn đến kinh hoàng khi mà cháu cứ ôm lấy cánh tai tôi để xua đi cơn gió lạnh, còn tôi thì chỉ biết đi toàn thân cứ bừng bừng như phát hỏa cho mãi đến khi về đến nhà.
Sáng sớm tinh mơ 5h sáng ông bà đã đứng bên bờ rào réo gọi tôi dậy, con em gái chạy vào lay tôi. Tôi mơ màng mở mắt nói cái giọng vẫn còn ngái ngủ “Sao sớm thế” con em nhéo tai tôi mà nói “Anh ko về cho cái L lên tỉnh rồi đi thi ah! Ông bà đang giục cho kịp giờ lành đấy”. Tôi uể oải vươn vai “Giời ạ! Bói với chả tóan, dậy sớm yếu người rồi lên đấy ốm ra thì có mà giờ lành với chả giờ dữ” tuy nói thế nhưng tôi vẫn tung cái vỏ chăn mỏng chui ra khỏi màn. Nhìn ra ngòai cửa sổ trời vẫn còn tờ mờ vì sương sớm, con em giục tôi đánh răng rửa mặt để chăn màn nó thu dọn cho. Tôi khe khẽ gật đầu rồi lững thững ra sân giếng đánh răng rửa mặt. Cố vục mặt vào chậu nước giếng mát lạnh lần cuối tôi lau mặt rồi lên thay quần áo. 

Nhìn balo đã ngăn nắp từ khi nào tôi chưa kịp thắc mắc thì con em đã lên tiếng! “Anh còn gì cho nốt vào balo đi em thu dọn quần áo của anh rồi đấy! cái nào ướt em đã bỏ riêng vào túi bóng cho ngăn ngòai còn những cái khô e để ngăn trong nhé”. Khẽ ngơ ngác nhìn nó tôi cất tiếng “cảm ơn” mà trong lòng cảm thấy xấu hổ vì đã đối xử với nó không tốt. Tôi đứng lên dang tay ra bảo nó “Lại đây anh ôm cô sinh viên tương lai trước khi về nào” nó vui vẻ lao vào vòng tay tôi, những sợi tóc lòa xòa khẽ quất vào má tôi mang theo mùi bồ kết quen thuộc. Tôi hít thật sâu để cố ghi nhớ mùi hương này rồi hôn nhẹ lên tóc nó “Em cố học cho tốt vào! Cần gì thì gọi điện lên a sẽ mua sách gửi về cho học! Nhớ là phải đỗ đại học để lên với anh” nó ngượng ngùng nhìn tôi rồi khẽ “vâng ạ”. Đang định nói với nó thêm mấy câu đã thấy bóng chú cao dong dỏng đi vào mắng “Mẹ bố thằng này định để ông nội khản cổ bên rào chửi tao hả!” tôi cười hì hì rồi chào chú chạy biến về bên ông.

Vượt qua rào tôi đã nghe thấy tiếng ông dặn dò con cháu trong nhà về những cái cần biết về lễ phép khi lên đấy, rồi tiếng vài người lớn nữa góp ‎y và chúc tụng nó lên đường bình an. Tôi rảo chân bước lên thềm vào nhà thì thấy trong nhà đã có các cô , thím, chị họ đang ngồi quân quần trên bàn trêng giường. Nhìn thấy tôi mỗi người đều cố gắng dúi cho tôi những gói quà nhỏ để mang lên biếu bố tôi. Người ở quê chân chất và mộc mạc như chính những món quả của họ vậy, người đưa tôi dăm cân gạo tám loại tốt, người đưa tôi chục trứng gà để tẩm bổ, có người còn mang cả gà và vịt đóng sẵn trong ***g để mang đi. Tôi xua tay rối rít bảo đi thi mang nhiều không đi được và từ chối hết nhưng cuối cùng cũng phải mang đi chục trứng và ít gạo tám.

Mặt méo xệch vì dống đồ của mình với cô em đã nhiều giờ lại còn tha thêm thứ này, tôi tuy cảm thấy không thoải mái nhưng rất cảm kích tấm lòng của mọi người, đúng là người ở quê chân thật quá thế nên ra tỉnh người ta cứ gọi là nhà quê ra tỉnh. Mọi người chào ra về hết cũng là lúc tôi mới ngẩng mặt lên mà nhìn con cháu, hôm nay nó mặc chiếc quần jean màu xanh, kết hợp với chiếc áo sơ mi cách điệu khẽ ôm sát vào cơ thể nó, những chiếc cúc trên ngực áo giường như muốn bung ra bởi cái bầu ngực phập phồng của nó, chiếc quần bò dường như là quá chật so với cái mông cong cong ưỡn ra phía sau. Tôi xoa đầu nó “Xong hết chưa công chúa” nó bĩu cái môi đỏ hồng “Xong rồi thưa cụ tướng”.

Xe đã đến đầu ngõ! Tôi và nó cúi chào ông bà nội rồi lên xe, cánh tay gầy guộc của ông vẫy vẫy trong nụ cười móm mém cho đến khi xe khuất hẳn trong màn sương sớm. Xe vẫn thưa người nên cậu cháu tôi dễ dàng tìm cho mình 1 chỗ ưng y. Nó vén tay kéo chiếc màn cửa xe lên để ngắm bình minh chuẩn bị ló dạng trên cánh đồng vàng thẳng tắp. Rồi lại đưa đôi mắt mộng mơ nhìn và khe khẽ hát.

Tôi cất vội đồ lên chỗ để đồ phía trên chỗ ngồi, nhìn trong xe thấy đa số là người già và trung niên chẳng có thanh niên nào cả “Chắc xe này chỉ chạy lên tỉnh chứ không chạy hà nội nên không đông khách lắm” tôi thầm nghĩ rồi quay sang bảo nó “Cậu ngủ tiếp đây! Bao giờ gần đến nhà thì bảo cậu để cậu dậy nhé!” Nó khe khẽ gật đầu chứ không buồn đấp chắc hồn vía của nó đang mải bay theo ánh bình minh đang ló dạng phía chân trời.
“Dậy! Dậy cậu ơi!” Tiếng cô cháu gái gọi trong trẻo và cánh tay mềm mại nó đập khe khẽ vào vai tôi. Hất cái mũ lưỡi trai lên tôi vươn vai hỏi nó trong cái giọng ngái ngủ “Đến nơi rồi ah!” nó bảo “Còn 2km nữa là đến! cậu ngồi dậy cho tỉnh táo đi!” lấy chai lavie ra tu một hơi, tôi tháy đầu óc tỉnh táo hơn khẽ nhìn ra ngòai cửa sổ. Những cánh đồng lúa trải dài và con đường đầy rơm rạ đã biến mất. Thay vào đó là cảnh những dòng người mặc đủ các loại quần áo và đi các loại xe máy khác nhau chen chúc trên đường. Những vỉa hẻ lát gạch đỏ, những hàng quán đủ loại, những gánh hàng rong rồi cả nhứng chú công an áo vàng và xanh đang đứng giữa bục thổi còi liên tục cho tôi biết rằng tôi đã đang ở khu trung tâm của tỉnh rồi, nơi mà sự náo nhiệt và ồn ào thế chỗ cho cái yên ả và binh dị nơi làng quê.

Tiếng con cháu cất giọng gọi a lơ xe “Anh ơi cho em xuống đây!” tiếng a lơ xe tinh nghịch đáp lại “Có ngay thưa người đẹp!” làm tôi hơi khó chịu. Hai cậu cháu lich kích đồ đạc vừa đặt chân xuống đường thì một đội ngũ xe ôm lao tới với đủ thứ giọng “2 cháu đi đâu chú chở”, “2 anh em về đâu nào”, thậm chí là cả “2 vợ chồng muốn đi đâu” làm tôi muốn bật cười thì cháu tôi đã gắt lên “Nhà cháu ở gần đây rồi!” đám đông khẽ chép miệng tiêc nuối quay mặt bỏ đi nhưng không quên đưa mắt lại hau háu nhìn vào những đường cong trên cơ thể cháu tôi đang phơi ra trong nắng sớm. 

Tôi thấy hơi khó chịu và ức chế bèn lấy trong balo cái áo sơmi dài tay rồi bảo nó mặc vào để chống nắng, nó khẽ ngạc nhiên bảo “nắng sớm mà cậu không đen da được đâu” nhưng tôi vẫn cố gắng bắt nó mặc vào cốt để cho nó đỡ bắt mắt hơn.

Đi bộ gần 200m cuối cùng cũng đến khu nhà của nó, một khu khá là sạch sẽ và sang trọng, vài người hàng xóm đã nhận ra nó lên tiếng chào hỏi, nó cũng vâng dạ rất lễ phép và đáp lời. Rồi cuối cùng cũng đến nhà nó, tôi khẽ ngước nhìn một căn nhà ba tầng khá bề thế, chỉ cần thêm cái gara oto nữa là chả thua gì biệt thự hà nội. Trên các ban công những cây cảnh đắt tiền bầy biện rất gọn gang và họp lí. Nó bấm chuông cửa, một con bé trông hao hao nó tầm 12 tuổi bước ra hớn hở “Ah chị L về rồi! chị L về rồi” rồi lao vào cháu tôi khẽ ôm lấy nó, rồi nó ngước mắt nhìn tôi lạ lẫm rồi nép mình sau chị nó ngơ ngác nhìn lên chị. Con cháu tôi liền khẽ mỉm cười “Đây là cậu H! thầy giáo của chị đấy! Chào cậu đi” nó ngập ngừng cất tiếng “Chào cậu ạ” tôi mỉm cười rồi cũng chào nó.

Bố mẹ nó dã đi làm cả nên chẳng có ai ở nhà ngòai con bé em! Nó vào nhà lấy 2 lon coca trong tủ lạnh ra đưa tôi 1 lon còn nó bật lon kia uống một hơi rồi khà 1 tiếng rất thỏa mãn. Tôi cũng tu một hơi! Cái lạnh làm xua bớt cái nóng bức khi phải đi bộ 1 đoạn dài với cả đống đồ lỉnh kỉnh như thế.

Cháu chỉ cho tôi 1 cái phòng dành cho khách chỉ có độc 1 cái giường và 1 chiếc quạt nhỏ “cậu nghỉ tạm ở đây nhe!” rồi nó cũng về phòng nó dưới tầng 2 dưới phòng tôi 1 tầng. Tôi đặt mình xuống giường và lại đánh một giấc đến tận khi nó lay gọi tôi lần nữa. Mùi sữa tắm và dậu gội xông vào mũi làm tôi thức giấc. Bố mẹ nó đã về nó bảo tôi xuống để chuẩn bị ăn trưa.


Tôi lấy chiếc khăn rửa mặt trong balo vào nhà tắm rồi rửa qua cái mặt. Xuống nhà đã thấy bố mẹ nó đang ngồi dưới ghế thấy tôi liền niềm nở gọi vào bàn ngồi nói chuyện. Lần đầu tiên tôi gặp bố nó và thấy những nét đẹp của nó đa phần từ ông bố của nó. Bố nó dong dỏng cao, làn da trắng và có dáng dấp của thư sinh nhiều hơn là một cán bộ ngành thuế. 

Ngồi nói chuyện qua về việc học hành trong thời gian qua và kế hoạch cho đợt lên thi hà nội này tôi cũng bảo thẳng là “anh chị cứ ở nhà làm việc, đi lại làm gì cho mất công! E sẽ đưa nó đi đến nơi đến chốn! ăn ngủ ở nhà em! Anh chị không phải lo đâu” bố nó gật gù “Thế thì tốt quá! Cậu nhiệt tình với cháu nó quá! Thế thì trăm sự nhờ cậu mình ạ” bố nó vừa nói vừa quay sang với mẹ nó tất nhiên là mẹ nó đồng tình làm tôi mừng húm “Vậy là nó sẽ ở nhà mình mấy ngày thi”

Bữa cơm trưa dọn vội vài món ăn sẵn của thành phố mua ngòai hàng khiến tôi chỉ ăn qua loa rồi lên ra bàn ngồi uống nước. Bố mẹ nó xong xuôi cũng chuẩn bị đi làm không quên dặn tôi là chiều a chị về sớm sẽ làm cơm để sáng mai hai cậu cháu đi. Và bảo nếu muốn đi đâu thì lấy xe máy mà đi, ở nhà vẫn còn một cái để thi thoảng cho cái L nó đi mà. Tôi vâng dạ rồi tiễn anh chị ra xe.

Bố mẹ nó vừa khuất bóng đã thấy nó ăn mặc chỉnh tề xúông bảo tôi, cậu ở nhà với con em cháu nhé cháu chạy đi qua chỗ mấy đứa bạn một tí. Rồi không kịp để tôi trả lời nó dắt xe máy qua cổng rồi nổ máy chạy biến để mặc tôi đứng nhìn theo cái dáng yêu kiều ấy. Tôi ngao ngán lắc đầu rồi đóng cổng, định về phòng mình ngủ tiếp nhưng chợt thấy phòng nó vẫn mở cửa tôi bèn đi vào.

Phòng được bố trí khá là ngăn nắp, một cái giường với đủ các hình ảnh của BSB và Nick dán đầy trên tường và thành giường. Một cái bàn học gắn liền với giá sách để ngay ngắn bên cạnh đấy. Trên nóc giá sách tôi thấy cơ man nào là gấu bông, chuông gió tranh ảnh hộp quà đủ loại. “Chắc lại của cả đống cái đuôi mà nó vẫn kể đây mà”. 

Khẽ ngồi xuống ghế tôi đưa mắt nhìn vào giá sách, khá nhiều các loại sách vở và tiểu thuyết văn học được xếp gọn ghẽ phân chia theo từng ô rieng biệt. Tôi với tay lấy 1 cuốn dở qua thấy toàn chữ và chữ nên cất ngay chẳng buồn đọc. Vô tình tôi nhìn thấy 1 cuốn sổ nằm khá kín bên trong cùng của giá sách. 

Với tay lấy cuốn sổ định mở ra thì bị chặn lại. Cuốn sổ đã bị khóa bở một dãy khóa số gồm 4 chữ số, tôi thầm nghĩ “chắc là nhật kí của nó đây rồi, bọn con gái đứa nào cũng có 1 cuốn” tôi tìm cách mở nhưng mãi không được mò vài con số linh tinh không ra tôi đâm chán định vứt lại. Chợt nghĩ “hay là ngày tháng năm sinh của nó nhỉ” tôi vội vàng xoay 4 con số cho khớp với ngày tháng năm sinh của nó rồi mở, vẫn không được tôi lay lay lại mấy con số cho thẳng hàng hơn và mở ra lần nữa. Và cuối cùng nó cũng khẽ khàng mở ra trên đôi bàn tay đã nhớp nháp mồ hôi vì nóng và hồi hộp những dòng chữ đầu tiên đã đập vào mắt tôi “Nhật kí thân yêu”.
Đọc được mấy dòng chữ đấy tôi biết đây đúng là nhật kí của nó rồi, tôi run run chạy ra ban công ngó xuống xem nó về chưa, rồi ra cầu thang ngó xuống xem em nó đâu, nó vẫn đang mải mê với bộ phim họat đình trên băng. Tôi gật gù chạy vội vào phòng nó mở ra những trang tâm sự thầm kín của nó để đọc.

Đọc qua tôi thấy nó bắt đầu viết từ lăm lớp 10 và viết khá đa dạng về nhiều thứ tôi bỏ qua những cái về bạn bè và những hờn trách bố mẹ. Chỉ tìm đến những trang giúp tôi hiểu được nó hơn. Tôi giở đến 1 trang ở gần giữa
“Hôm nay con T đưa cho mình mấy cái hình khỏa thân nhìn ghê quá! Thằng con trai thì trần truồng đang nằm lên đứa con gái! Sao cái đấy lại to thế nhỉ? Mấy thằng bé bên nhà mình, mình vẫn bế và thi thoảng sờ vào thấy nó bé xíu và mềm ọat cơ mà? Nếu to như thế thì bọn con trai chắc là khó chịu lắm không biết chúng nó xoay sở thế nào nhỉ?”

Tôi bật cười giở tiếp
“Sao ngực mình cứ to mãi thế nhỉ! Ngại quá đi đâu cũng không dám mặc đồ gì bó chặt bọn con trai với mấy lão già dê cứ nhìn chằm chằm vào ngực. Sao cái bọn đàn ông vô duyên thế. Làm sao để nhỏ bớt đi giờ nhật kí ơi huhu tao không muốn nó to nữa đâu” 
rồi
“Đọc cái truyện con H photo đưa cho mình ghê quá! Sao viết truyện gì mà kinh tởm và trắng trợn như thế! Bọn con H đúng là hư hỏng cả! phải tránh xa mới được”
Bọn nó đã biết truyền tay truyện khiêu dâm tôi thầm nghĩ
“Mình bị sao ấy! mấy đêm nay cứ mơ linh tinh rồi cái gì nó cứ ra phía dưới làm mình ướt hết cả quần. Chẳng biết hỏi ai cái này bây giờ! Ngại quá chẳng lẽ bô bô với mấy đứa khác khéo nó bảo mình “dấm đài” cũng nên”
Hic nó đã có những cơn mộng tinh đầu tiên rồi mình tưởng chỉ có bọn con trai là có. Những thắc mắc ngây ngô về giới tính cũng như sức khỏe sinh sản của nó làm tôi thấy nó vẫn còn ngố lắm, không sắc sảo như vẻ bề ngòai của nó.

Giở nhanh đến đoạn cuối tôi thấy có vài đoạn viết về tình cảm trai gái của nó:
“Hôm nay S ngỏ lời với mình! Thế là mình lại mất đi một người bạn rồi! Con trai sao lạ thế nhỉ cứ thân thân một tí là ngỏ lời yêu! Mình chỉ muốn có một người bạn tốt như S mà thôi! Sao khó thế!”

“Lại thế nữa rồi lần này là Q nhật kí ơi tao điên mất! Chẳng lẽ không có tình bạn trong sáng giữa trai và gái ah!”

Và cũng có đôi dòng dành cho tôi với lời lẽ tinh nghịch
“Mình có Milenium bản xịn cơ đấy! Đúng là được lộc cứ tưởng về quê chán phèo hóa ra cũng có được ông cậu sành điệu hiểu biết, mình bắt đầu quy ông cậu này rồi đấy! Mỗi tội có vẻ hơi khó tính không biết có ma nào thích không hihi”

“Ông cậu chết tiệt giời đánh! Làm mình phải lặn lội về quê lấy số điện thoại! Lên đấy lại mải mê tán tỉnh các em khéo vứt hết điện thoại với nick của mình đi rồi! Chiều phải sạc cho lão ấy 1 trận mới được”

“Dạo này toán mình khá phết! vài đứa bạn còn phải há hốc mồm! công nhận ông cậu mình giảng dễ hiểu hơn cô giáo trên lớp nhiều! Phải nhắm đứa nào xinh xinh cho ông ấy để nịnh nọt mới được”

Định mở tiếp tôi thấy có tiếng mở cửa và tiếng xe máy dưới nhà vội vàng đóng sập cuốn sổ lại quay mã số lệch đi số khác rồi cất vào chỗ cũ tôi khẽ lách ra khỏi phòng rồi nhón gót chạy lên phòng lao vào giường ngủ mà giả vờ ngủ. Vừa nằm tôi vừa nghĩ “như vậy là nó vẫn chưa để ý ai” và thực sự vẫn coi mình như 1 ông cậu không hơn không kém ngao ngán lắc đầu thất vọng rồi tôi lại vùi mình vào giấc ngủ.

Tỉnh dậy đã 4h30 chiều, tôi mở mắt thấy người hơi mệt mệt bèn khẽ vươn vai ra ban công làm vài động tác thể dục. Nhìn ra đường phố đã bắt đầu đông đúng trong ánh nắng chiều dìu dịu. “Chà tan tầm rồi! bố mẹ nó chuẩn bị về đây!” tôi khẽ tự nhủ mình rồi lấy quần áo xuống nhà tắm. Làn nước mát dưới vòi hoa sen quen thuộc như ở nhà khiến tôi thấy dễ chịu và đỡ mệt mỏi hơn. Mở cửa ra xuống nhà đã thấy nó và mẹ đang nấu ăn, bố nó đang tỉa tót mấy cây cảnh ngòai sân. Tôi chào bố mẹ nó , xoa đầu nó khen nó đảm đang rồi nằm ườn ra ghế salong bật tivi lên xem.

Chẳng mấy chốc thức ăn nóng hổi và thơm lừng dã được dọn ra, tôi trưa ăn qua loa và chiều thì mới tắm nên cảm thấy đói cồn cào, bố nó sai con em vừa đi chơi về chạy ra hàng xách về mấy chai bia. Nó vừa lên nhà tắm cũng đi xuống, tôi ngước nhìn thấy nó xúng xính trong bộ váy vải mềm màu xanh giống màu em của tôi vẫn hay mặc, bước chân nó trên cầu thang xuống thi thoảng để lộ ra cái quần chip màu hồng nhạt khẽ ôm trọn lấy hai múi bười căng phồng. Tôi vội vàng nâng vội cốc bia với bố nó để uống tránh cho mình phải nuốt nước bọt vì cái họng khô khốc của mình.

Ăn uống nói chuyện rôm rả, bố mẹ nó bàn mai cho hai cậu cháu đi taxi nhưng tôi đã nghĩ đến cái cảnh chen chúc trên xe khi đi xe khách và tưởng tượng ra chuyến đường dài sẽ giúp tôi có cơ hội với cháu tôi nhiều hơn nên tôi bác bỏ ngay và cương quyết đi xe khách, bao giờ đỗ đạt hãy cho nó đi taxi nhập học cũng không muộn. Bố mẹ nó thấy cũng có lí lên lại một lần nữa ủng hộ cho cái ‎ ý kiến hợp lí nhưng bố mẹ nó không biết rằng sự hợp lí ấy được đưa ra trên những toan tính đen tối và đầy tội lỗi của một kẻ mưu mô và quỷ quyệt như tôi.

Rồi bữa tối cũng xong xuôi, dọn dẹp và nói chuyện qua với bố mẹ nó thêm một chút, tôi và cháu cùng lên phòng nó để soạn đồ. Tôi kiểm tra kỹ tất cả các giấy tờ, dụng cụ và tài liệu cho nó trong khi nó sửa soạn quần áo. Sau khi nhẩm đi nhẩm lại các giấy tờ và dụng cụ tôi thấy khá ổn rồi mới quay sang nó. Đúng lúc nó đang mở tủ lấy một chiếc quần jean ra gấp để cho vào balo. Vô tình tôi nhìn thấy 1 cái đàn violon đặt ngay ngắn trong 1 ngăn tủ tôi bèn ngạc nhiên hỏi “Đàn của ai thế L? sao lại ở đấy?” nó hồn nhiên trả lời “Của cháu mà! Cháu học được 2 năm rồi nhưng năm vừa rồi nghỉ! Học có 1 tuần 2 buổi ở nhà văn hóa thôi cậu ah” 

Tôi ngỡ ngàng không ngờ cháu tôi biết chơi violon tôi bèn ỉ ôi năn nỉ nó chơi cho tôi một bản để nghe vì tôi thích nghe nhạc sống lắm. Nó từ chối mãi rồi cuối cùng cũng khe khẽ gật cái cổ trắng ngần và nói “Được rồi nhưng cậu cấm chê đấy” tôi gật lia lịa “Cậu hứa cậu hứa”

Nó cất gọn balo vào góc giường rồi lấy chiếc violon ra, lôi chiếc đàn ra khỏi hộp lấy chiếc khăn lau nhè nhẹ, cầm chiếc que kéo đàn kéo nhẹ vài nốt rồi với những ngón tay trắng hồng ra đầu chiếc đàn để chỉnh âm. Sau khi đã tạm ổn nó liền đứng dậy đi ra góc phòng nơi có không gian rộng rãi. Khẽ với tay cột ngược mái tóc lên kheo ra cái cổ trắng ngần. Nó lót một tấm vài nhung lên cổ rồi để chiếc violon vào khoảng giữa bờ vai và lấy cằm tì vào. Khẽ đưa bàn tay thon thả lên kéo nhẹ vài nốt dạo đầu rồi nó bắt đầu chơi. 

Lần đầu tiên nghe trực tiếp kiểu như này tôi háo hức theo từng nốt nhạt, cháu tôi chơi bản “For elise” tiéng nhạc trầm bổng vang lên lúc như da diết nhớ nhung lúc lại như thổn thức mong chờ có lúc lại như phiền muộn và lo lắng. Tất cả các cung bậc cảm xúc được cháu tôi truyền qua chiếc violon chính xác đến từng nốt nhạc. Tôi chìm trong tiếng nhạc và say sưa ngắm nhìn nó. Mắt nó đã nhắm lại cánh mũi phập phồng bờ môi hơi mím cánh tay dài nhỏ nhắn trắng trẻo đưa lên đưa xuống theo từng nốt nhạc. 2 trái đào tiên phập phồng đằng sau cái váy theo mỗi nhịp ngân lên. Chiếc quần lót khe khẽ lộ ra dưới lớp váy mỏng khiến tôi ngất ngây. Chao ôi sao tôi thấy hưng phấn đến thế. Và khi bản nhạc kết thúc và cháu tôi hỏi tôi thế nào tôi phải lặng người đi mất 2s rồi mới có thể thốt ra hai tiếng “Tuyệt vời” rồi tiến đến hôn nhẹ lên cái trán lấm tấm mồ hôi mà nói “Thằng nào mà nghe cái này không quỳ xuống chân cháu mới là lạ” nó khẽ đỏ mặt rồi nói “Cậu cứ đùa cháu! Cháu chả mấy khi chơi cho bọn bạn nghe đâu! Nhất là con trai! Ngại lắm”

Tôi tán tụng nó thêm mấy câu nữa rồi hai cậu cháu ai về phòng nấy để nghi ngơi chuẩn bị cho một hành trình dài vào ngày mai. Nó có lẽ sẽ thao thức vì hồi hộp và không ngủ được giống cái cảm giác của tôi ngày trước khi đi thi nhưng còn tôi cũng thao thức vì thằng cu cứ dựng ngược mà cái ngày tôi đưa cháu tôi về hà nội cuối cùng đã đến.
Thao thức trong đêm cũng chỉ được một vài tiếng đồng hồ, rồi giấc ngủ cũng đến kéo hai mi mắt của tôi xuống từ khi nào, và khi mở ra là chiếc đồng hồ báo thức kêu inh ỏi đang réo bên tai. Tôi mệt nhọc với tay ấn nhẹ chiếc đồng hồ để nó ngừng kêu, đã 4h sáng tôi dậy định xuống gọi cháu dậy nhưng ngó xuống thấy phòng nó đã sáng trưng từ bao giờ “Chắc cả đêm nó không ngủ chờ trời sáng” tôi tặc lưỡi.

Đánh răng rửa mặt mặc quần áo xuống phòng nó thấy nó đã xong hết đang ngồi trầm ngâm bên cửa sổ nhìn ra ngòai đường nơi lác đác có vài người đang tập thể dục trong những bộ quần áo ở nhà nhàu nhĩ đủ loại. Tôi vuốt tóc nó khe khẽ hỏi “Sao thế! Không muốn đi thi nữa ah” nó giật mình như thoát khỏi dòng suy tư nào đó rồi khẽ gượng cười “Cháu thấy lo lo thôi! Mọi người kỳ vọng nhiều quá! Không thi được chẳng biết cháu sẽ thế nào”. Cô cháu gái mạnh mẽ của tôi cũng có lúc mềm yếu vậy tôi thấy thương thương nó khẽ ôm đầu nó vào lòng “Không sao đâu cháu! Ai đi thi chẳng có suy nghĩ này! Người nào có tinh thần ổn định hơn sẽ đỗ thôi! Cậu không nói dối nhưng với lực học của cháu thì cậu tin cháu thừa sức đỗ vào trường đó”. Nó nhoẻn miệng cười “Cảm ơn cậu! cháu sẽ cố”. 



XEM TIẾP TẬP 6